Tặng Tươi - cháu gái của tôi
Và các bạn tôi đang sống xa nhà
Rời xa quê để mà đi
Phải đâu là chỉ nghĩ vì riêng con
Quê nghèo chân lấm tay bùn
Mái tranh vách đất niêu cơm độn màu
Tuổi thơ quấn quýt bên nhau
Bờ tre xanh với cánh diều sáo bay
Mái chùa cong giữa vòm cây
Giếng làng in bóng mây bay ngang trời
Nhớ quê nhớ lắm mẹ ơi!
Gượng vui nên phải nói cười mà thôi
Bát cơm manh áo nước người
Tiếng quê mình cũng ngậm ngùi nhớ quên
Không cam chịu phận thấp hèn
Cho nên con phải vươn lên bằng người
Nhớ quê nhớ lắm mẹ ơi!
Nghe mùa xuân lại bồi hồi nhớ thương...
Những ngày cuối năm Kỷ Sửu
Vào Trần Nhương.com thấy chủ nhà có đôi dòng gan ruột thương bạn bè. Nghĩ cũng cảm kích lắm, tôi mạn phép tiền trảm hậu tấu Trần Lão Gia rinh về nhà mình để trưng. Tôi bỗng nghĩ tới cảnh mưa rào ào ạt sau bao ngày nắng hạn, từng đàn thủy sinh đủ loài đua nhau ngược dòng lên thượng nguồn "vượt vũ môn" để hóa Rồng. Ôi! nếu tất cả đều hóa Rồng thì nằm ngửa ra mà đếm cũng không sao mà đếm hết được... quả là làm Rồng cũng khó lắm thay...Khó khăn thế mà xem ra nước ta bây giờ cũng đã có nhiều Rồng lắm lắm!
NGHĨ MÀ THƯƠNG BẠN LẮM THAY...
Trần Nhương
Không biết từ khóa 6, khóa 7 gì đó việc kết nạp hội viên Hội Nhà văn Việt Nam là một sự kiện rất chi quan trọng của những người cầm bút. Do quy luật cung cầu lệch nhau nên sinh ra chuyện phải cầu cạnh, chạy vạy quen thân để được kết nạp. Năm nào cũng có tới 500 đơn, qua hai ba vòng loại mà số kết nạp chỉ vài chục thì nhất định phải "có cách" mới lách được, có khi còn phải lựa chiều nghiêng để lọt vào...Như năm nay có 131 n gười qua vòng loại rồi mà số kết nạp chỉ 1 phần 3...
Cũng không trách ai được kể cả người cho và người xin. Hình như cái danh Nhà văn nó hấp dẫn còn hơn rất nhiều cái danh giáo sư, tiến sĩ. Cái dân ta thích danh giống như các gia đình nông dân bán trâu, làm thuê cấy mướn để cho con thi đại học, học xong lại chạy xin việc bở hơi tai. Chả có mấy hội đoàn, tổ chức bây giờ còn nhiều người tha thiết xin vào như Hội Nhà văn của chúng ta. Nói gì thì nói đó cũng là sự hấp dẫn tự nhiên của nó.
Có điều nhiều người tài thì không giỏi cách để được kết nạp, có nhiều người chưa tài nhưng biệt tài để quan hệ, xuất hiện liên tục nên thành quen tên quen mặt lại vào ngon ơ. Nhiều năm nay có người vận dụng nội lực ngoại lực để được kết nạp rồi ôm cái danh Nhà văn và nghỉ giải lao chả viết lách gì nữa. Có người thì dùng văn chương minh họa, bồi bút để kiếm cách vinh thân, chí ít thì cũng cầu an. Cái tư tưởng nô lệ thâm căn cố đế từ hồi phong kiến đế quốc, từ thời bao cấp đã làm cho một số nhà văn hèn đi. Mang tiếng là kẻ sĩ mà bảo sao nghe vậy, không có chính kiến, không biết phản biện để mong được một chút lộc vụn...Có lúc ngay cả cái Hội danh giá của mình cũng bị người ta coi thường như một công cụ. Vì sao thế nhỉ ???
Nhớ những khóa mà nhà văn Nguyễn Đình Thi, Vũ Tú Nam làm Tổng thư ký sao mà sang trọng, sao mà kiêu hãnh. Người ta cần mình chứ mình không cần người ta nên đã cho Hội một vị thế "Kính nhi viễn chi". Tất nhiên thời buổi càng ngày càng xuống cấp, đến nỗi có cả việc mua quan bán chức thì không thể đòi hỏi bây giờ như được ngày xưa..Nhưng...
Cái ngày xưa ấy việc kết nạp thật nhẹ nhàng. Tôi được kết nạp năm 1983, tức là 27 năm trước. Ngày ấy tôi làm đơn cũng có 2 hội viên giới thiệu. Nộp đơn rồi thì quên luôn chả hỏi han, chả chạy ngược chạy xuôi gì. Bỗng một hôm nhận được một phong bì của Hội Nhà văn gửi đến cơ quan tôi. Ngày ấy tôi là biên tập viên phòng Văn nghệ Nhà xuất bản Quân đội. Mở phong bì ra thấy một nửa tờ giấy pơluya, chữ đánh máy màu tím. Nội dung thông báo để tôi biết tại cuộc họp BCH xét duyệt kết nạp hội viên mới "đồng chí đã được BCH nhất trí kết nạp vào Hội Nhà văn". Bên dưới có dấu đỏ và chữ ký của nhà văn Hữu Mai hay nhà thơ Chính Hữu tôi cũng không còn nhớ.Thế thôi, đơn giản thế là tôi trở thành Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam. Hình như có 1 năm dự bị nữa thì phải..
Bây giờ do đông người muốn vào mà số kết nạp có hạn nên các bạn bè, đồng nghiệp của tôi cũng vất vả thật. Nếu tôi ở hoàn cảnh các bạn tôi bây giờ chắc không thể phớt lờ như 27 năm trước được.
Ước ao bao giờ việc hội đoàn thật cởi mở thật dễ dàng ai thích thì vào ai không thích thì ra, không thích hội này thì vào hội kia, không thích hội nào thì tự do độc lập ngồi viết cho khoái...
Chủ nhật ngày 24/1/2010

Hoàng Tuấn Dương làm thợ mỏ rồi làm Tuyên giáo của ngành Than. Anh viết truyện và làm thơ. Thời gian làm thợ mỏ đã tích tụ trong anh nhiều những mảng đời buồn vui của người thợ mỏ. Chính cái chất thợ đã dồn nén trong thơ và trong văn của anh. Anh không chau chuốt, bóng bẩy trong thơ trong văn. Đọc Hoàng Tuấn Dương tôi thấy cái mộc mạc chân chất, không cầu kỳ khó hiểu. Hoàng Tuấn Dương đằm thắm trong từng câu chuyện, từng bài thơ. Cái nỗi vất vả, quăng quật của chính quãng đời làm thợ của anh và của những người thợ mỏ đồng nghiệp với anh được anh đưa vào từng trang viết.
Thời gian tính từng khắc
Tri âm đếm từng người
Thời gian là vô tận
Bạn hiền bấy nhiêu thôi

Bản in






