
Vẫn biết chẳng thể nào níu lại
Nhưng nỗi buồn cứ trĩu nặng trong cha
Vẫn biết chẳng thể nào gặp lại
Dẫu một lần rồi mãi mãi con xa
Mỗi năm
Ngày này
Cha thêm một nhành hoa
Thêm tuổi nữa - con yêu
Ngọn nến
Lung linh
Mừng con sinh nhật
Dẫu biết rằng con đã khuất
Mà sao cha vẫn không thể tin đó là sự thật
Hoa hồng trắng bốn mùa
Hoa nở
Lung linh
Bé nhỏ
Con nhớ về - sinh nhật đó nghe con!
16/11/2009

Hơn bốn mươi năm trước
Ra đi vì nước
Đi mãi mà chẳng về
Xót đau lòng cha mẹ
Nhớ thương nỗi lòng em
Biết bao đêm lại đêm
Nhớ về người đã mất
Biết nằm đâu trong đất ?
Giờ này anh ở đâu?

Tôi đưa bài viết của cháu lên đây như một ghi nhận về tình cảm, sự biết ơn và lòng tiếc thương vô hạn của các con cháu anh trước sự ra đi của anh.
ÔNG NỘI TÔI
"Muốn sang thì bắc cầu Kiều, muốn con hay chữ phải yêu lấy thầy. Câu ca này ghi mãi trong tôi, câu ca này ghi nhớ con ơi...''. Những câu hát ngọt ngào, mượt mà trong bài hát ''Cầu Kiều'' đã khơi dậy trong tôi ý thức tôn sư trọng đạo. Bài hát dễ dàng truyền cảm vào tôi còn bởi lẽ: đó không chỉ là một lời ru của ngàn xưa mà còn là lời trong bài hát sáng tác của một người mà tôi yêu quý nhất trong suốt cả cuộc đời này: ông nội tôi.
Trung tuần tháng Ba mình và bà xã lên Cao Bằng dự đám cưới đứa cháu con chị gái mình. Một chuyến đi ngoài sức tưởng tượng của mình. Vốn dĩ bà xã chưa bước lên xe đã say rồi, vậy mà lần này đi cả ngàn cây số mà vẫn an toàn tuyệt đối chứ không "gửi thực phẩm dọc đường". Ngồi xe suốt ngày, tới 21 h30 mới tới nhà chị. Hàn huyên tới 2 giờ sáng mới đi ngủ. Sáng sau thấy bà xã khỏe, liền rủ vào TK bằng xe máy. Gần70 cây số đường đèo thật thú vị. Đây là chuyến du lịch dài hơi đầu tiên của bà xã mình.
Trên đỉnh đèo Mã Phục
(Xem tiếp)
Cậu cháu tôi quay lại Kon Tum. Sáng mai cháu V sẽ ra Bắc, còn tôi sẽ tiếp tục hành trình xuôi vào phía nam Tây Nguyên để tìm đến nơi anh tôi đã ngã xuống. Tim tôi đau thắt lại khi nghĩ về ngôi mộ của người lính nào đó trong nghĩa trang Đăk Tô. (Xem tiếp)
VI / Tìm lại tên anh tôi.
Mồng 4 tháng 9. Hai cậu cháu tôi dậy sớm đón xe buýt từ Đăk Tô về Kon Tum. Nhờ mấy anh em đồng nghiệp ở Kon Tum nên cậu cháu tôi đến Trung đoàn 66 rất thuận lợi. Có lẽ sẽ khó khăn hơn nếu tôi là dân thường từ Bắc vào tìm mộ liệt sĩ mà không có giấy giới thiệu của chính quyền địa phương hoặc cơ quan có thẩm quyền nào đó. (Xem tiếp)
III/ Tây nguyên và tiếng gọi ảo mờ.
Cậu cháu tôi tạm biệt Bà Rịa, tạm biệt cô Năm và mọi người để về Sài Gòn. Chúng tôi đi nhờ xe của một gia đình cùng cảnh ngộ như tôi đến ngã ba Tam Hiệp rồi bắt xe Buýt về bến xe miền Đông để ngược KonTum. (Xem tiếp)
ĐI TÌM MỘ ANH TÔI
Ghi chép
I/ Nỗi đau và mảnh giấy câm lặng.
Gần bốn chục năm đã qua, nỗi khát khao đi tìm phần mộ anh tôi - Liệt sĩ Đ... Đ... Tr... - lúc nào cũng cháy trong tôi và trong những người thân của tôi.Mẹ tôi trước khi vĩnh biệt cuộc đời, (Xem tiếp)

Bản in






